Join MultiplyOpen a Free ShopSign InHelp
MultiplyLogo
SEARCH

Bui Thanh Phuong's Blog

Artist Phuong

 .  .  .  .  . . .

. . . . .

   

 
 
 
 
 
Mobile:
0915686856
.
Blog EntryBlogJan 19, 2012
Nhân dịp Xuân Nhâm Thìn 2012, Bùi Thanh Phương chúc tất cả các bạn một năm thành công và hạnh phúc. Ghi chú ảnh: Xuân Mậu Thìn (1988) tranh của Bùi Xuân Phái. Các nhà sưu tập thiếp mừng năm mới của Bùi Xuân Phái hiểu rõ đây là năm... more
Previous blog entries:
Jan 6-Bùi Xuân Phái Với Tranh Vẽ Ngày Tết
Nov 23-Họa sĩ Bùi Thanh Phương người vẽ tranh, "đệ tử" của Apple
Nov 17-Xưởng vẽ nhỏ nhất thế giới của một danh họa
Artist's favorite blog entries:
Apr 15-Tạ Tỵ- ông “tổ” tranh trừu tượng Việt Nam
Feb 2-Xem Tranh Phái Làm Sao Biết Được Thật, Giả
Dec 8- Khi nhìn từ "phố Phái"
Nov 18-Chuyện kể về danh họa Dương Bích Liên
Nov 7-Chuyện kể về danh họa Nguyễn Sáng
Nov 4-Chuyện kể về ông Lâm Cà Phê
Nov 3-Chuyện kể về ông giáo Đạm
Oct 22-Chuyện kể về ông Bổng Hàng Buồm
Oct 21-Chuyện kể về ông Đức Minh
Aug 4-Tôi ngờ tôi là người có tài
   View All
NoteTư Liệu
   
btphuong wrote on Jan 24



Mấy bức ảnh chụp ở tuổi hai mươi yêu dấu, tiếc là chúng thường là ảnh đen trắng và hư gần hết vì thời gian. Nhớ lại thời ấy thấy tội nghiệp nhưng mà vui, hôm nào được chụp ảnh, hôm đó kể như một sự kiện lớn. Hiếm khi được chụp ảnh mầu, nếu có thì trước khi chụp, người cầm máy ảnh thế nào cũng hét toáng lên lưu ý mọi người: Kiểu này mầu nhá! Mầu nhá!
mrvuanhtuan wrote on Jan 22, edited on Jan 22
Năm mới vừa sang khắp ba miền
Trao nhau ly rượu, nụ cười duyên
Cùng chúc nhau An Khang Thịnh Vượng
Mùa Xuân hạnh phúc, Rồng gặp Tiên.

(Giao Thừa Nhâm Thìn)


Photobucket
btphuong wrote on Jan 22



Ảnh chụp ở trước cửa nhà mình. Mới chiều 30 mà đã phố xá đã vắng tanh vắng ngắt, không một bóng người. Đám đông thường ngày ở nơi đây bây giờ biến đâu mất tiêu vậy cà ?
-------------
Chiều cuối năm có một cuộc trò chuyện với bạn

- Một tên tuổi như Bùi Xuân Phái thì cách vẽ có gì đặc biệt không anh?

Bùi Thanh Phương: Bố tôi thường nhìn tư liệu để vẽ vì cách làm việc của ông là phác thảo vào sổ tay trước rồi về nhà mới mở ra nghiên cứu và chế lại trên toan trắng. Trong lúc vẽ, ông chế theo cả những nhịp điệu nữa nhưng bao giờ cũng bám thực tế, bám hình tượng của cuộc sống.

- Tranh thực tế nhưng khi nhìn vào đó nó giúp con người có cảm giác được giải thoát…

Bùi Thanh Phương: Ừ, như mình được trở về miền quá khứ, nơi chỉ còn trong thế giới tranh Phố Phái... Bởi, Hà Nội bây giờ còn đôi chút nhà cổ thôi chứ phố cổ đã thuộc về một thời xa lắm mất rồi. Một mái nhà cổ chẳng thể làm nên diện mạo phố cổ nên ông mà còn sống chắc cũng không thể vẽ nổi phố cổ, có chăng chỉ vẽ nhờ những hoài niệm.

- Gia đình còn lưu giữ được bao nhiêu tranh Bùi Xuân Phái, anh có thể tiết lộ?

Bùi Thanh Phương: Thực ra đấy là câu hỏi mà ngay giới sưu tập tranh cũng phải dè dặt. Và, cũng không nên tin. Tôi chỉ có thể nói gia đình thường duy trì được một phòng tranh đủ để bất cứ lúc nào có một lễ kỷ niệm về ông Phái cũng đều sẵn sàng.

- Gia đình bảo quản kho tranh Bùi Xuân Phái có cầu kỳ lắm không anh?

Bùi Thanh Phương: Thường người ta hay đặt ra những suy nghĩ hơi xa xỉ chứ bản thân tôi cũng là một họa sĩ nên hiểu chẳng gì có thể làm hỏng tranh sơn dầu được, trừ khi có những tác động của lực hay những tác động quá tệ hại nó mới hỏng.
Cho nên cách bảo quản tốt nhất những bức tranh ấy là treo lên tường, quan trọng là hàng ngày mình nhìn thấy nó. Vì gia đình tôi đã quen sống trong một không gian tranh Phái rồi.

- Đó cũng chính là không gian mang giá trị tinh thần…

Bùi Thanh Phương: Ngoài giá trị tinh thần, ngắm nhìn tranh Phái giống như được tâm tình, giống như ông đang giãi bày những nỗi niềm, đặc biệt là tâm thế buồn thương mà chỉ có người hiểu và thuộc nhịp điệu tranh của ông mới đọc được. Tranh Phái gợi mở cho con người nhiều tưởng tượng, đặc biệt là những hoài niệm.

- Anh có phải là người con hiểu và chia sẻ được với cha mình những tâm tình ấy?

Bùi Thanh Phương: Tranh phố Phái là cái cớ cho ông giãi bày những nỗi niềm với nhiều lớp lang. Nếu nhìn tranh Phái bằng con mắt nhìn của tranh trừu tượng thì sẽ thấy rất khó lý giải, giống như trong Kinh dịch vậy.
Có những dáng người lặng lẽ, cô đơn và nhiều bức buồn như một tiếng thở dài… mà giờ đây xem lại ta dễ nhớ về Hà Nội xưa, lại thèm một Hà Nội vắng bóng người như trong tranh Phái.
Sáng nay, tôi đưa mọi người xuống thăm mộ ông dưới Văn Điển, thấy đường phố con người hỗn loạn bức xúc quá, không như thời phố Phái tất cả thật lặng lẽ, thi thoảng mới có một bóng người.
btphuong wrote on Jan 22



Hôm nay là ngày cuối cùng của năm rồi. Cùng nhau nhìn lại và chia sẻ nào. Năm 2011 với nhiều người trong đó có mình quả là năm xui vãi đạn, mất nhiều hơn được nhưng bù lại là năm mình nhận được chuyện vui nhiều hơn chuyện buồn tuy rằng cũng vài phen lên bờ xuống ruộng nhưng mà vui và đáng nhớ.
Cuối năm, có anh bạn đưa dẫn một vị sư thầy trụ trì một ngôi chùa ở Huế ra chơi Hà Nội đến thăm nhà mình. Hơn 2 giờ đồng hồ, vị sư này giảng mình nghe về Tám Pháp Thế Gian. Còn gọi là Bát Phong, tức là tám ngọn gió thổi vào đời sống, làm chao đảo ngọn đèn nội tâm. Nó giống như quả lắc đồng hồ, đánh qua trái rồi sang phải, phải rồi trở lại trái, luôn luôn như vậy, có bốn phước lành và bốn điều bất hạnh trong đời sống mà tất cả không chừa một ai đều phải đương đầu, nhận lãnh nó. Đó là: 1-được, 2- thua, 3-danh thơm, 4-tiếng xấu, 5-ca tụng, 6-khiển trách, 7-hạnh phúc, 8-đau khổ. Trước khi ra về, sư thầy mượn bút viết tặng mình chữ NHẪN (chữ Nhẫn này mình có treo ở quán cafe của mình)
Sau lần gặp vị sư thầy, mình hiểu rằng, ngay như trên thế giới ảo này, tuy mình được nhiều người ưa thích song cùng lúc cũng có nhiều người tức bực, thù ghét mình nữa là.
mrvuanhtuan wrote on Jan 22
Năm mới an lành anh nhé! Photobucket
btphuong wrote on Jan 22
tudinhhuong2410, chúc em một năm an vui và hạnh phúc
tudinhhuong2410 wrote on Jan 21
Em chúc anh và gia đình một năm an khang thịnh vượng!
btphuong wrote on Jan 19, edited on Jan 20

Cẩm Vi Chúc Tết
tudinhhuong2410 wrote on Jan 16
Anh khỏe không anh Phương?
tuvitrondoi wrote on Jan 14
Lính mới ghé thăm Anh, Chúc Anh luôn vui khỏe - An Khang nhé.